Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

Cậu bé xương thủy tinh


Bệnh xương thủy tinh là căn bệnh hiếm gặp, việc chữa trị khá tốn kém. Vậy mà em Nguyễn Hữu Chiến, 14 tuổi, đang ngụ tại khu phố 9, phường Chánh Nghĩa (TP.TDM) lại vướng phải căn bệnh này. Gia đình em đã nghèo lại càng thêm khốn khó kể từ khi Chiến mắc bệnh.
Chị Nguyễn Thị Lệ Hằng, mẹ của Chiến buồn rầu kể lại, lúc mới sinh ra, Chiến vẫn bình thường như bao đứa trẻ khác. Đến năm em 2 tuổi, trong một lần mẹ đưa ra công viên chơi, Chiến bị té gãy chân phải bó bột. Trong vòng 5 năm, cứ vài tháng em lại té, lại bó bột. Thấy lạ, có người khuyên chị nên đưa con về Trung tâm Chấn thương chỉnh hình TP.HCM kiểm tra. Đưa con về đây chị mới tá hỏa khi biết con bị bệnh xương thủy tinh.
 
Tay chân Chiến bị biến dạng, không thể đi đứng được

Hoàn cảnh gia đình chị Hằng cũng lận đận lắm. Sau ngày giải phóng, cả nhà dắt díu nhau đi kinh tế mới. Chỉ sau thời gian ngắn gia đình lại đùm túm trở về thị xã. Nhà cửa không còn, cả gia đình phải sống ở vỉa hè ở đường Đinh Bộ Lĩnh, sau đó về ở trọ trên đường Thích Quảng Đức. Hiện nay, cả gia đình gồm 9 người đang ở nhà thuê tại phường Chánh Nghĩa, trong đó có 3 mẹ con chị Hằng. Do di chuyển nhiều nơi, nhà cửa không có nên đến giờ gia đình chị vẫn chưa có hộ khẩu. Đó là một thiệt thòi cho gia đình, vì dù biết là hộ nghèo nhưng địa phương khó lòng giúp đỡ. Chị Trần Thị Thu Hương, cán bộ xóa đói giảm nghèo cho biết, dù vậy vào những dịp tết thiếu nhi 1-6, trung thu, địa phương cũng dành những phần quà cho 2 con của chị Hằng.
Nhắc lại chuyện bệnh tình của cháu Chiến, chị Hằng nói tiếp, lần đi khám bệnh cho cháu ở trung tâm chấn thương chỉnh hình, bác sĩ bảo rằng, muốn cháu không bị gãy xương cần phải được phẫu thuật gắn nẹp inox vào chân. Chi phí cho ca mổ là không nhỏ, trong khi chị một thân một mình đi bán vé số nuôi 2 con nhỏ lấy đâu có tiền phẫu thuật cho con. Nhưng số phận cũng mỉm cười với con chị khi chương trình “Khát vọng sống” của Đài Phát thanh - Truyền hình Bình Dương biết chuyện đã vận động các nhà hảo tâm hỗ trợ toàn bộ chi phí ca phẫu thuật. Từ đó, em không còn bị gãy chân nữa. Tuy nhiên, cứ mỗi tháng chị phải đưa con về thành phố tái khám, mỗi lần như vậy chi phí thuốc men mất 1,5 triệu đồng. Một thân nuôi 2 con nhỏ, một đứa bệnh xương thủy tinh, đứa đang học lớp 2, với bao nỗi lo toan đè nặng trên vai khiến người mẹ ngày càng gầy nhom. Cứ mỗi lần sắp đến ngày đưa con đi khám chị lại đứng ngồi không yên. Thấy hoàn cảnh túng bấn của mẹ con chị, bà con xóm giềng thương tình góp người 50.000 đồng, người 100.000 đồng giúp đỡ chị.
Với em Chiến, vì bệnh nên chưa một lần em được bước chân đến trường. Em tâm sự: “Nhìn bạn bè cùng trang lứa tung tăng vui đùa và đi học, em thèm khát lắm. Lẽ ra ở tuổi này em được đi học và phụ giúp mẹ việc nhà thì hạnh phúc biết bao”. Chỉ nói được mấy câu, mắt cậu bé đã cụp xuống. Hiện tại chân Chiến không còn bị gãy nữa, nhưng theo năm tháng, đôi chân của em cong như vòng kiềng do bị biến dạng nặng không thể đi lại được. Nhìn em bò quanh quẩn trong nhà như đứa trẻ, chúng tôi vô cùng xót xa. Để chân em không còn bị gãy, trước đây em được bác sĩ phẫu thuật, cứ mỗi chân cưa 4 đoạn bắt ốc, bây giờ do chân ngày càng cong, những chỗ ấy nhô lên cấn vào da thịt rất đau. Bác sĩ cho biết, Chiến cần phải phẫu thuật thay xương nhân tạo, nếu không lâu ngày xương bị cong xỉa vào thịt. Việc phẫu thuật cho con trong lúc này đối với chị Hằng là điều không tưởng. Bởi hiện tại, chị đi làm việc nhà thuê cho nhiều nơi, mỗi tháng chưa đến 3 triệu đồng, chi phí thuốc men của Chiến đã ngốn hơn nửa, còn lại lo cái ăn cho 3 mẹ con chưa đủ làm gì có dư mà dám nghĩ đến chuyện phẫu thuật. Dù rất thương con nhưng chị đành nhìn con mà nuốt nước mắt vào lòng, bởi: “lực bất tòng tâm”.
Cuộc sống của Chiến hiện giờ quá mong manh. Qua chương trình này, chúng tôi mong muốn bạn đọc gần xa hãy dang rộng vòng tay cứu lấy cuộc đời em. Bởi tuổi đời của Chiến còn rất nhỏ, em cần được hưởng thụ những điều tốt đẹp ở cuộc đời này, mà từ trước đến nay em chưa một lần được chạm đến.
A.SÁNG

Hy vọng mong manh


 
Tôi đã tiếp xúc với nhiều bệnh nhân ung thư, nhưng với trường hợp của chị Lưu Lệ Kim, điều dưỡng Bệnh viện Đa khoa tỉnh cứ làm tôi xót xa mãi. Căn bệnh đã bào mòn sức khỏe chị đến xác xơ, tiều tụy và đẩy gia đình đến chỗ khó khăn.
 
Từ ngày bệnh trở nặng, chị Kim về nhà mẹ ruột ở khu phố 2, phường Phú Cường, TP.TDM để mẹ chị tiện việc chăm sóc. Trong căn nhà khoảng chừng 20m2 và thêm gác lửng nhưng có đến gần 10 người sinh sống. Nghe có người đến thăm, chị khó nhọc bước xuống cầu thang. Thật không thể nhìn ra cô điều dưỡng năng nổ ngày nào, giờ đây trở nên tiều tụy, xanh xao đến vậy. Với hơi thở gấp, chị kể cho chúng tôi nghe về căn bệnh của mình.
 
 Căn bệnh đã bào mòn sức khỏe chị Kim thế này đây

Cách nay 2 năm, trong một lần tắm, vô tình chị Kim phát hiện có khối u ở vú. Lo lắng có chuyện không hay, chị liền về TP.HCM khám bệnh. Khi nghe bác sĩ thông báo bị ung thư, chị như muốn quỵ xuống, trời đất tối sầm. Nhưng cũng may là bệnh mới ở giai đoạn đầu. Sau một thời gian điều trị, vừa phẫu thuật, vô thuốc, căn bệnh đã ổn. Sau 2 năm điều trị, tưởng chừng căn bệnh đã dứt, nào ngờ lại bộc phát dữ hơn. Hiện chị đang hóa trị đợt thứ 3. Cứ mỗi lần vô thuốc là sức khỏe chị thêm suy kiệt, phải nghỉ ngơi vài ngày mới lấy lại sức thì lại tiếp tục vô toa thuốc kế tiếp. Ai đã mắc căn bệnh ung thư, dù gia đình có giàu có, nhưng với thời gian điều trị kéo dài thì chẳng mấy chốc túi tiền cũng cạn kiệt. Với chị Kim, hoàn cảnh gia đình chị vô cùng khó khăn, nhà cửa chưa có, công việc làm của chồng không ổn định nên gần như đồng lương của chị là thu nhập chính của gia đình. Từ khi chị mắc bệnh, tiền bạc trong nhà cứ lần lượt đội nón ra đi. Bà con họ hàng thương tình cho mượn tiền đi trị bệnh, dù biết chị khó có khả năng chi trả. Chị cho biết, mỗi đợt điều trị 20 triệu đồng, bảo hiểm y tế thanh toán 50%, phần còn lại chị tự lo. Giờ đây, căn bệnh của chị ngày càng trầm trọng, đã di căn sang nhiều bộ phận khác trong cơ thể khiến cho chị vô cùng đau đớn. Ăn, ngủ không được, người chị ngày càng gầy yếu, sức khỏe suy kiệt. Ngồi trò chuyện với chúng tôi, dù cố kìm nén nhưng chị cứ ôm ngực nhăn nhó.
Có một điều lạ là chị Kim không muốn cho mọi người biết mình mắc bệnh hiểm nghèo. Dù chị không lý giải được lý do vì sao muốn giấu mọi người, nhưng qua cách tâm sự, tôi biết chị mặc cảm, không muốn ai thương hại mình. Cũng vì lý do này mà khi mới phát bệnh, chị âm thầm đi điều trị mà không báo cho bệnh viện biết. Dù vậy, đồng nghiệp cũng đoán ra, nhưng vì thấy chị mặc cảm nên chỉ biết nhìn chị bằng ánh mắt e ngại. Đến khi bệnh tái phát gia đình đưa chị lên bệnh viện cấp cứu, lúc này mọi người mới gom góp tiền giúp chị chữa chạy bệnh. Căn bệnh hành hạ như vậy nhưng chị vẫn gắng sức vừa trị bệnh vừa đi làm để có thêm thu nhập trang trải chi phí trị bệnh. Từ đầu tháng 9 đến nay, do sức khỏe quá suy kiệt, chị Kim đã nghỉ ở nhà dưỡng bệnh. Chị Nguyễn Thị Mai, điều dưỡng trưởng khu khám bệnh đa khoa tỉnh nhận xét: “Biết hoàn cảnh gia đình Kim khó khăn, bệnh viện và đông đảo đồng nghiệp đã giúp đỡ cô khá nhiều. Điều dưỡng Kim nhiệt tình, tận tụy với công việc nên được bệnh nhân quý mến. Năm 2013 là cô đủ thời gian nhận Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp bảo vệ và chăm sóc sức khỏe nhân dân”.
Dù bị bệnh tật hành hạ nhưng chị Kim vẫn còn hy vọng bệnh thuyên giảm để chị có sức khỏe lo cho đứa con trai nhỏ ăn học đến nơi đến chốn. Để hy vọng của chị không tắt, rất cần sự đồng cảm, sẻ chia, giúp đỡ của bạn đọc gần xa.
H.THÁI

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Mâm bánh cam nuôi con bệnh, cháu thơ




Người ta thường gọi bà là dì bánh cam chứ ít ai biết tên thật của bà. Hàng ngày với chiếc xe đạp cà tàng, bà vẫn lọc cọc trên những tuyến đường của TP.Thủ Dầu Một kiếm từng đồng để nuôi người con gái bị bệnh và những đứa cháu còn quá thơ ngây.
Tai họa ập xuống
Bà Nguyễn Thị Kim Anh quê gốc ở Sóc Trăng. Ở quê do không có vốn và đất, bà phải làm nghề chặt lá dừa nước thuê. Công việc khó nhọc nhưng cũng không đủ ăn, đủ mặc dù bà đã lao động cật lực. Chồng bà mất cách nay đã 20 năm. Một mình bà phải tự bươn chải để chăm lo cho những đứa con còn thơ dại. Cách đây 2 năm, bà theo người con gái lên Bình Dương làm nghề bán bánh cam. Tuổi già không còn đủ sức làm những công việc nặng nhọc nên bà chọn làm nghề bán bánh cam. Hàng ngày, bà phải thức dậy từ 3 giờ sáng để nặn bột, chiên bánh đem bán. Từ sáng sớm, bà phải lọc cọc trên chiếc xe đạp rong ruổi trên các tuyến đường đến bán bánh tại các tiệm internet. Buổi trưa bà chỉ dám về phòng trọ nghỉ ngơi chút ít rồi lại tiếp tục công việc của mình. Bà nói, bà không biết trong một ngày đi được bao nhiêu cây số nhưng khi thấy mỏi chân thì ngồi lại nghỉ rồi lại tiếp tục đi tiếp. Bà chỉ nghỉ bán khi trời mưa quá lớn. Mỗi cái bánh bà bán 2.000 đồng, mỗi ngày dù cố gắng hết sức bà cũng chỉ có thể kiếm được vài chục ngàn đồng. Tưởng rằng cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua nhưng không ngờ cách đây hơn 2 tháng tai họa lại ấp xuống gia đình của bà khi con gái của bà, chị Nguyễn Thị Kim Giang bất ngờ bị đột quỵ gây liệt nửa người. Chị Giang có 3 người con, làm nghề bán bánh và khoai lang tại đầu chợ Phú Hòa. Chồng chị đã bỏ bốn mẹ con chị cách đây 4 năm. Chị cũng phải một mình nuôi 3 đứa con nhỏ. Công việc bán bánh, bán khoai không được bao nhiêu tiền, các con của chị lại đang ở độ tuổi ăn tuổi chơi, gánh nặng với một người phụ nữ như chị là quá lớn. Những đứa con của chị cũng phải lần lượt nghỉ học do chị không đủ sức lo cho chúng. Do làm việc quá sức mà chị bị đột quỵ. Từ khi con gái bị đột quỵ, bao nhiêu gánh nặng lại chuyển qua hết cho bà. Bao nhiêu chi phí chăm lo cho con gái bệnh, tiền ăn cho các cháu lại đổ lên đôi vai của bà. Giờ đây đôi vai gầy guộc của bà lại càng trở nên còm cõi hơn với bao nhiêu gánh nặng đè lên.
 
Bà Anh mong con mau lành bệnh để chăm lo cho đàn con của mình
Ước mơ giản dị
Từ khi chị Giang bị đột quỵ, cả gia đình của chị lại chuyển vào ăn ngủ tại Bệnh viện Y học cổ truyền Bình Dương do phòng trọ bị người ta thu lại vì chị không đủ tiền để đóng tiền thuê phòng. Đứa con lớn của chị Giang thì đã đi làm công nhân nhưng cũng chỉ phụ giúp cho chị được chút ít, chứ không dư dả gì. Hai đứa con còn lại của chị Giang vẫn hồn nhiên vui đùa trong khi mẹ nó vẫn còn nằm trên giường bệnh. Chúng còn quá thơ dại để có thể biết được tình cảnh của mẹ nó bấy giờ. Khi được hỏi về hoàn cảnh gia đình, chị Giang đã rơi nước mắt. Chị không ngờ rằng mình lại rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo như bây giờ. Giờ đây mỗi trưa bà Anh lại gửi nhờ mâm bánh cam tại các tiệm internet để tranh thủ mang cơm vào cho con, cho cháu rồi lại tất tả đi bán bánh. Những đứa con khác của bà thì cũng đã có gia đình riêng và cuộc sống cũng còn nhiều khó khăn vì vậy mà cũng không phụ giúp được gì cho chị Giang. Rưng rưng nước mắt bà cho biết, số tiền dành dụm lâu nay tôi cũng đã dùng hết vào việc điều trị bệnh cho con. Giờ đây tôi cũng đã phải vay mượn hơn 10 triệu đồng để có tiền lo cho con, cháu. Muốn làm nhiều bánh hơn để có thêm tiền lo cho con nhưng làm nhiều thì lại bán ế. Giờ đây tôi sức cũng đã yếu, lại bị đau khớp, cao huyết áp, không biết còn trụ được bao lâu nữa. Còn chị Giang thì buồn rầu nói, lúc trước khi mới bị tôi đã bất tỉnh trong thời gian dài, giờ thì đỡ hơn nhưng vẫn chưa thể ngồi dậy được, đầu óc thì lúc nhớ lúc không. Tôi mong sao mình có thể đứng dậy và đi lại được để có thể tiếp tục bán bánh để nuôi con. Chia tay bà, tôi vẫn còn ấn tượng mãi với câu nói của bà. Bà nói giờ đây bà đã cảm thấy “đuối” quá rồi. Chỉ mong sao con gái mau lành bệnh để chăm lo cho con của nó. Bà nói mấy ngày nay bánh của bà lại bán ế, lại phải đi vay mượn để lo cho con, cho cháu.

Mơ ước về một ngày mai tươi sáng

 

 
Đầu năm học 2012-2013, Báo Bình Dương nhận được đơn “kêu cứu” của chị Lê Thị Bích Thủy nhờ báo hỗ trợ để chị trang trải học phí cho con là Lê Tuấn Anh, đang học lớp 10, trường THPT Nguyễn Đình Chiểu, kẻo con đường học tập của cháu bị lỡ dở.


Lần theo địa chỉ số nhà 20/13, ấp 2, xã Tương Bình Hiệp, TP.Thủ Dầu Một, chúng tôi tìm đến nhà chị Thủy trong một buổi chiều mưa rả rích. Chị Thủy đang đi làm công ở một vựa ve chai gần đó đến tối mịt mới về; cháu Tuấn Anh cũng đang học ở trường. Trong khi chờ đợi 2 nhân vật quan trọng, bà Nguyễn Thị Liên Pha, bà ngoại của Tuấn Anh bùi ngùi kể lại đoạn trường cuộc đời của con cháu mình. Chị Thủy bị chồng phụ bạc khi 2 con chưa bước qua tuổi mẫu giáo. Bơ vơ giữa đời, chị về sống với mẹ cho đến nay. Khi còn khỏe, bà Pha đi cắt lể kiếm tiền, phụ con gái nuôi 2 con. Nhưng nhiều năm nay do tuổi già, sức yếu bà không còn đi làm được nữa. Mấy tháng trước bà bị té gãy chân khiến cho gia đình càng khó khăn chồng chất. Còn chị Thủy, tài sản, vốn liếng không có, ngày ngày chị đi làm thuê ở một vựa ve chai kiếm tiền để nuôi 2 con ăn học. Hiện đứa con trai lớn đã đi làm nhưng cũng chỉ đủ lo cho bản thân. Hoàn cảnh gia đình chị Thủy hiện nay khá bi đát, với mức thu nhập chưa đến 60.000 đồng/ngày mà phải lo cho 3 người: 1 người già 73 tuổi, 1 đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn và bản thân chị, điều này quả là ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi. Bữa cơm gia đình thường xuyên chỉ có độc một món rau xào hoặc canh, họa hoằn mới có thêm được món mặn. Ăn uống kham khổ nhưng phải làm việc quần quật, khiến cho chị Thủy ngày càng gầy mòn. Buổi sáng, chị chỉ dám ăn 5.000 đồng bánh ướt, trưa ăn cơm nguội hoặc 3.000 đồng xôi cầm hơi. Đến chiều về nhà nhìn dáng chị đi liêu xiêu, người thì nhếch nhác bởi cả ngày “vật lộn” với mớ ve chai dơ bẩn. Quả thật, cuộc đời của người phụ nữ này sao chịu quá nhiều thiệt thòi, thiếu thốn. Sống trong sự thiếu thốn đến cùng cực, vậy mà chị vẫn chống chọi với đời để sống. Có lẽ nghị lực lớn nhất giúp chị vượt qua mọi khổ đau mà cuộc đời trớ trêu bắt chị phải đeo mang chính là Tuấn Anh, niềm hy vọng lớn nhất của chị.
 
Đại diện Báo Bình Dương trao tặng em Tuấn Anh 1 triệu đồng, giúp em trang trải phần nào chi phí học tập trong năm học mới 
Với Tuấn Anh, dù điều kiện học tập thua sút bạn bè, nhưng hàng năm em luôn là học sinh tiên tiến, được nhà trường khen thưởng hàng năm, năm học lớp 7 em còn được trường THCS Tương Bình Hiệp chọn đi dự Đại hội cháu ngoan Bác Hồ cấp thị xã. Nhắc đến Tuấn Anh cũng có nhiều nỗi niềm đáng để tâm sự lắm. Năm em học cấp II, do nhà quá nghèo, vì mặc cảm Tuấn Anh đã nghỉ học. 1 năm là quãng thời gian quá đủ để cậu bé suy nghĩ để vượt qua nghèo khó chỉ có con đường học vấn và em quyết tâm đi học trở lại. Bởi em suy nghĩ, nghèo không phải là cái tội, nếu không biết vươn lên để vượt qua số phận mới là kẻ hèn.
Năm nay, Tuấn Anh lên lớp 10, các khoản phí đầu năm cũng nhiều hơn. Trong mấy tháng hè em đi vẽ ở các cơ sở sơn mài, dành dụm được chút ít chỉ đủ mua sách vở, cặp, dụng cụ học tập. Vừa rồi để có trên 800.000 đồng cho em đóng tiền đầu năm, mẹ em đã phải chạy vạy vay mượn đủ chỗ mới có được. Rồi đây, chị Thủy cũng không biết tìm đâu ra để trả nợ, bởi lo cái ăn hàng ngày đã hụt hơi rồi. Khi được hỏi vì sao làm ở vựa ve chai cực, ô nhiễm mà tiền công thấp, sao không tìm việc khác làm? Chị Thủy buồn rầu nói: “Biết là vậy, nhưng nghỉ rồi biết làm gì, vì chị nay đã 53 tuổi, đâu ai thuê mướn, còn làm ở xí nghiệp thì cũng không ai nhận cả. Thôi thì, cố bấu víu mà làm tới đâu hay tới đó”. Bà Liên Pha, mẹ chị kể, có đêm thấy con nằm gác tay lên trán rồi bất chợt thốt lên: phải chi bây giờ trúng số! Dù biết rằng điều ước ấy thật khó xảy ra, bởi tiền không có ăn lấy đâu mà mua vé số, nhưng chị vẫn mơ ước về một ngày mai tươi sáng sẽ đến với gia đình chị.                  

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Tôi ước được đi làm trở lại để lo cho mẹ...

Mới dừng chân đầu hẻm hỏi nhà của mấy mẹ con nghèo khó, bệnh tật cần giúp đỡ, bà con ở gần đó đã đon đả chuyện trò, kể về gia đình này. Bởi, bằng tình cảm xóm giềng, họ mong có thật nhiều người giúp đỡ “mấy mẹ con nhà bác ấy bớt khổ, nhà có 3 người hết 2 người tật nguyền”...
 
Anh Thành cụt chân bên người mẹ nằm một chỗ vì tai biến
Tìm đến nhà bà Trần Thị Giò, 79 tuổi, ở số 236/16 hẻm 12 đường Nguyễn  Văn Tiết, P.Phú Cường, TP.Thủ Dầu Một chúng tôi gọi mãi mới có người trả lời. Hóa ra, hai chị em đang ở nhà dưới chăm sóc mẹ và “để mẹ bớt buồn vì bị tai biến nằm liệt giường 7 năm nay rồi”... Trong nhà bà Giò còn 2 người con. Cô con gái tên Nguyễn Thu Hiền, SN 1956 không có chồng, ở vậy nuôi mẹ. Anh con trai Nguyễn Hữu Thành, SN 1960 bị cụt chân phải. Anh kể: ngày trước, gia cảnh anh không đến nỗi nào. Ba mất từ khi anh 3 - 4 tuổi nhưng mẹ anh vẫn tảo tần buôn bán để lo cho 5 đứa con, 3 trai, 2 gái. Rồi 3 đứa lập gia đình ở riêng. Anh và chị Hiền vẫn ở vậy bên mẹ. Trước ngày bị bệnh, anh là lao động chính trong nhà. Làm thợ mộc lương chỉ hơn 2 triệu đồng/tháng nhưng cũng tằn tiện lo được cho ba mẹ con. Thế nhưng, trước Tết Nhâm Thìn 2012 này, anh bị bệnh trĩ phải đi điều trị. Về nhà dưỡng bệnh, anh tranh thủ sơn quét nhà cửa để đón tết. Anh nói: “May mà tôi làm kịp. Đó là công việc tôi làm khi còn 2 chân! Giờ thì chịu rồi”... Cả nhà đón tết bình thường nhưng đến ngày 23 tháng giêng, giống như mẹ, anh lại bị tai biến.
Cơn bệnh như... sầm sập kéo đến khi anh đang nằm ngủ bỗng dưng cảm nhận 2 chân rất lạnh rồi cứng đơ không cử động được. Nhờ hàng xóm đưa vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh, 3 ngày sau anh được chuyển lên Bệnh viện Chợ Rẫy. Bác sĩ khám và cho biết anh bị chứng xơ vữa động mạch. Chân phải dần dần bị hoại tử vì tắc nghẽn mạch máu và anh phải đoạn chi đến quá đầu gối. Để có tiền lo cho ca phẫu thuật và tiền thuốc men, anh cả của anh là Nguyễn Hữu Duyên phải đứng ra vận động, vay mượn tất cả mọi nơi. Người thân giúp mỗi người một ít để trang trải.
Hoang mang, một bầu trời tối đen trước mắt là cảm nhận đầu tiên của anh khi tỉnh dậy sau ca mổ và thấy mình từ nay không còn lành lặn. Nhưng anh phải gắng gượng chịu đựng, gắng gượng nuốt nỗi bất hạnh vào lòng. Anh còn trách nhiệm phải chăm sóc cho mẹ già đang nằm một chỗ và người chị gái cũng vì khó khăn chồng chất của gia đình mà ngày một héo hon. Anh Thành xuất viện với bệnh án: tiểu đường typ 2, men gan tăng, đoạn chi bên phải, đang hỗ trợ điều trị để giữ lại chân trái...
Hiện tại anh Thành vẫn phải tái khám thường xuyên ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh vì “mỗi lần đi thành phố, chi phí xe cộ tốn kém lắm”. Theo anh tính toán, hàng tháng tiền thuốc men của hai mẹ con hết 1,2 triệu đồng; tiền sữa trị loãng xương cho mẹ hết vài trăm ngàn, gạo ăn của ba mẹ con khoảng 15kg. Thức ăn thì cô em gái buôn bán ở chợ... tiếp tế cũng ổn. Ngoài ra còn nhiều chi phí điện, nước khác nữa. Cả nhà lại không có ai làm gì ra tiền. Anh Thành còn nói: “Mấy mẹ con tôi nhờ bà con, láng giềng cưu mang quá nhiều rồi. Nay tôi ước mình được tặng cái chân giả để... rảnh 2 cái tay đi làm mộc như xưa, lo cho mẹ và chị gái. Bởi tôi có cụt chân vẫn muốn là trụ cột của gia đình. Mong được mọi người giúp chúng tôi qua khỏi cơn bĩ cực này”...
Chia tay ba mẹ con anh Thành vừa nghèo vừa bị bệnh tật hành hạ, tôi cũng mong cho mơ ước của anh sớm thành hiện thực.
QUỲNH NHƯ

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Khát vọng sống!

Sức khỏe là tài sản vô giá của con người. Giàu nghèo có thể có người không màng tới nhưng có được sức khỏe tốt thì ai ai cũng ước ao. Với bà Nguyễn Thị Lắm, 67 tuổi, là một hộ nghèo ở phường Phú Lợi, TP.Thủ Dầu Một, dù mang trong mình 2 căn bệnh hiểm nghèo: ung thư tử cung và suy thận mãn giai đoạn cuối, đối mặt với bao đau đớn về thể xác nhưng khát vọng sống vẫn trỗi dậy trong bà. Dù giờ đây, sự sống của bà Lắm được tính bằng ngày nhưng bà vẫn còn nuôi hy vọng được sống, bởi cuộc sống này còn nhiều điều tươi đẹp mà con người được quyền hưởng thụ.
 
Sự sống của bà Lắm giờ đây chỉ được tính bằng ngày
Để gặp bà Lắm, chúng tôi phải đến phòng chạy thận nhân tạo của Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Trong căn phòng ấy đều là bệnh nhân nặng, nhưng nhìn bà thảm nhất. Nhập viện chưa được 10 ngày mà trông bà gầy rộp, da dẻ xanh xao. Bà nằm gần như bất động. Từ khi vào bệnh viện đến nay bà Lắm đã được chạy thận cấp cứu 2 lần. Bà thều thào nói: “Bác sĩ gắn kim ở đùi để chạy thận, khi nào khỏe mới chuyển lên tay. Do sơ suất, tôi làm tuột kim ra, vài ngày nữa bác sĩ sẽ gắn lại. Mà nghe nói sẽ đau gấp mấy lần so với lần gắn đầu tiên. Dù đau mấy tôi cũng gắng chịu, miễn sao được chạy thận để kéo dài sự sống”.
Bà Lắm có 4 người con, chồng bà mất khi người con đầu mới được 10 tuổi. Một thân một mình vất vả nuôi con. Theo ngày tháng các con dần khôn lớn, chỉ tiếc là do nghèo, bà không có điều kiện cho con cái ăn học, nên giờ đây họ chỉ là những công nhân lao động bình thường, thu nhập không cao. Còn bà, dù tuổi đã cao nhưng ngày ngày vẫn gánh sương sa bán theo xóm, kiếm cơm qua bữa.
Cách đây 2 năm, bà Lắm bị bệnh ung thư tử cung, phải điều trị ở TP.HCM. Dù có thẻ BHYT người nghèo, nhưng có những loại thuốc nằm ngoài danh mục bảo hiểm nên chi phí điều trị khá tốn kém. Hiện tại cứ 3 tháng bà lại trở về TP.HCM tái khám. Khi bệnh đã được điều trị tạm ổn thì bác sĩ phát hiện bà mang thêm căn bệnh suy thận, cần điều trị tích cực. Bà có 4 người con nhưng ai cũng nghèo, không có khả năng giúp đỡ gì nhiều cho mẹ. Ngày đưa bà đi cấp cứu, dù không mấy khá giả nhưng các công nhân ở xưởng cưa nơi con bà làm việc hỗ trợ kẻ ít người nhiều, bà con lối xóm cũng gom góp chút ít giúp bà làm lộ phí trị bệnh. Trải qua 2 cơn bạo bệnh, giờ đây sức khỏe bà Lắm giảm sút rất nhiều. Chị Nguyễn Thanh Tuyền, con gái thứ hai của bà nhớ lại, trước khi nhập viện, bà Lắm hay bị đau bụng. Nhưng bà cứ nghĩ do đi tia trị ung thư nên đau bụng và đã bỏ qua triệu chứng này. Có hôm do đau bụng, tay chân bủn rủn, bà làm đổ cả gánh hàng, ngày đó coi như lỗ vốn. Cho đến khi bà đau bụng dữ dội mới nhập viện thì căn bệnh đã trầm trọng.
Suy thận là căn bệnh nhà giàu, vì chi phí điều trị tốn kém, nhưng lỡ mang căn bệnh này, càng làm cho gia đình bà Lắm thêm khánh kiệt. Mấy ngày nay, bà đã tạm ứng trước 3 triệu đồng viện phí, sắp tới có lẽ còn phải đóng thêm tiền. Bác sĩ Lý Văn Trãi cho hay: “Bà Lắm bị suy thận mãn giai đoạn cuối, không có khả năng hồi phục, cần thiết điều trị thay thế thận, chạy thận nhân tạo cũng là một cách điều trị căn bệnh của bà. Hiện nay do quá tải bệnh nhân điều trị chạy thận, những bệnh nhân có điều kiện kinh tế về TP.HCM điều trị. Còn bà Lắm, do nghèo khó đành bám trụ bệnh viện”.
Mang trong mình 2 căn bệnh: ung thư và suy thận mãn giai đoạn cuối, đối mặt với bao đau đớn về thể xác nhưng khát vọng sống vẫn trỗi dậy trong bà Lắm. Bà vẫn mong muốn được chữa trị bệnh, sống thêm với con cháu được ngày nào hay ngày đó.
Hồng Thái

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Chuyện ở một gia đình có 3 người câm

Ở ấp 5, xã Tân An (TP.TDM) có hộ gia đình bà Nguyễn Thị Bơi hoàn cảnh rất ngặt nghèo cần được giúp đỡ. Bà Bơi tuổi già sức yếu, cộng thêm căn bệnh tim hành hạ. Đặc biệt, 3 trong số 9 người con của bà bị câm, điếc bẩm sinh hiện đang sinh sống với bà...
 
Bà Bơi (bìa phải) và 2 trong số 3 người con bị câm, điếc
Trời kêu ai... nấy dạ!
Từ đường Huỳnh Thị Chấu, vòng vèo thêm vài lần rẽ trái, rẽ phải, chúng tôi đến nhà của bà Nguyễn Thị Bơi. Căn nhà 3 gian dù đã cũ kỹ nhưng vẫn còn khá tươm tất. Căn nhà này do cha mẹ bà Bơi để lại. Trước đây còn mạnh khỏe, vợ chồng bà tích cóp sửa sang lại mới được như ngày hôm nay. Nhà cửa coi như tạm ổn định, nhưng cuộc sống của những thành viên trong căn nhà ấy mới là điều đáng nói. Thấy có khách đến, bà Bơi cố ngồi dậy nói chuyện năm ba câu rồi lại tiếp tục nằm dài. Với dáng người gầy ốm, da dẻ xanh xao, sức sống gần như không hiện diện ở trong bà.  Hỏi thăm mới hay bà mắc các chứng bệnh tim mạch như: huyết áp, tiểu đường, tim. Đã vậy còn ăn uống thiếu thốn nên bà Bơi ngày càng xuống sức. Bà buồn rầu nói, hôm qua nhà hết tiền phải ăn mắm ruốc, vừa ăn xong bà thở lấy hơi lên, khiến các con một phen khiếp vía.
Bà Bơi có tất cả 9 người con. Hiện 5 người đã lập gia đình nhưng đều khó khăn nên cũng không giúp đỡ được gì cho mẹ. Hiện tại gia đình bà có 6 thành viên thì có 1 người bệnh, 3 người câm, chỉ còn mỗi cô út Nguyễn Ngọc Dung là lành lặn và trở thành trụ cột, lo kinh tế gia đình. Không muốn khơi gợi lại nỗi đau của người mẹ, nhưng chúng tôi buộc phải hỏi thăm về những người con bị câm của bà. Bà kể, bà sinh người con đầu bình thường như bao người khác. Đến khi sinh đứa con kế là Nguyễn Văn Quyết thì bị câm, điếc. Rồi sau đó đến người con thứ 6 là Nguyễn Thị Có và người con thứ 7 là Nguyễn Thị Gái Bảy cũng bị câm, điếc nốt. Nỗi đau của người mẹ như dâng trào. Đã bao đêm vợ chồng bà khóc hết nước mắt vì thương các con. Có thiệt thòi nào bằng khi các con của bà ngày càng lớn, mặt mũi cũng sáng láng, nhưng “vô cảm” với mọi người. Cũng vì bị câm, điếc, những người này không thể đi học như bao bạn bè khác. Cha mẹ nào khi sinh con ra cũng mong ước các con phát triển bình thường, để rồi được hưởng thụ những nhu cầu chính đáng như học tập, lao động... nhưng với 3 người câm trong gia đình ấy, bản thân họ không chỉ bị thiệt thòi mà còn trở thành gánh nặng cho cha mẹ.
 
Bếp núc lạnh tanh vì chiều nay nhà không còn thức ăn
Trong 3 người con, chỉ có anh Nguyễn Văn Quyết thỉnh thoảng được bà con thuê làm công, cuốc đất... còn 2 cô con gái chân yếu tay mềm lại bị tật nguyền nên không ai thuê mướn gì cả. Cứ 4 - 5 ngày, 2 chị ra sông hái rau mốp về bán, mỗi lần như vậy được trên dưới 50.000 đồng. Cuộc sống của cả gia đình nhờ vào tiền lương công nhân chưa đến 2 triệu đồng của cô con gái út Nguyễn Ngọc Dung. Cũng vì nghèo mà chị Gái Bảy bị bệnh bướu cổ, thường xuyên bị mệt, có lúc ngất xỉu, nhưng lấy tiền đâu đưa chị đi bệnh viện điều trị. Trong nhà thường xuyên đối mặt với cảnh chưa ăn bữa trưa đã lo đến bữa chiều. Chị Dung ngậm ngùi nói “chiều nay nhà không còn gì ăn, chắc là xào bắp cải ăn qua bữa. Có hôm nhà không còn gạo nấu phải ăn cháo sống lây lất qua ngày. Ăn xong cả nhà lên giường ngủ ngay, kẻo bụng lại đói. Chuyện mua thiếu, chịu ở quán cứ xảy ra thường xuyên. Bà con thương tình, biết mình thiếu dai nhưng vẫn vui vẻ bán”. Nghe Dung tâm sự mà lòng tôi nghe đau nhói. Ngày nay cuộc sống của người dân được nâng cao, nhưng trong xã hội vẫn còn những gia đình có hoàn cảnh quá khó khăn, mà có tận mắt chứng kiến chúng tôi mới tin điều đó là sự thật. Còn với Dung, gánh nặng gia đình đã đè lên vai cô gần 15 năm nay và có lẽ còn tiếp tục theo cô nhiều năm nữa. Dung nay đã 36 tuổi, nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên không dám nghĩ đến hạnh phúc riêng tư. Bởi như lời cô nói: “Nếu em lập gia đình thì lấy ai lo cho mẹ, các anh chị bị câm điếc biết bấu víu vào đâu để mà sống”.
Ước mơ bình dị
Khi được hỏi, nếu cho một điều ước, sẽ ước mơ điều gì? Mẹ con bà Bơi nói ngay, nếu có vốn gia đình sẽ chăn nuôi thêm để cải thiện cuộc sống. Nếu gia đình có “đồng vô, đồng ra”, được ăn uống đầy đủ, chắc chắn bà Bơi sẽ nhanh chóng hồi phục sức khỏe. Bà cho hay, trước đây khi còn khỏe mạnh, ngoài đi ghe, chở củi về TP.HCM bán, bà Bơi còn chăn nuôi thêm heo, gà. Hiện chuồng vẫn còn đó nhưng đành bỏ không.
 
Mỹ Duyên là niềm hy vọng duy nhất của gia đình 
Với phụ nữ, bị câm, điếc là một thiệt thòi lớn. Các cô không có tuổi xuân đẹp như những cô gái khác. Vậy mà 2 cô nào được yên. Cả 2 người con gái của bà Bơi đều bị kẻ xấu giở trò đồi bại, dẫn đến có con. Và cũng vì câm, điếc, Nguyễn Thị Có không thể dạy dỗ được con trai, dẫn đến hư hỏng, sa vào tệ nạn xã hội. Còn con của chị Gái Bảy là em Nguyễn Mỹ Duyên, hiện đang học lớp 7, dù nhà nghèo khó, em chỉ có duy nhất một bộ quần áo đi học do một người bà con cho từ năm học trước nhưng Duyên cố gắng học khá giỏi. Em là niềm hy vọng duy nhất của gia đình. Tuy gia đình thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng vẫn chấp nhận ăn cháo, rau để dành tiền mua sách, tập cho em chuẩn bị bước vào năm học mới. Duyên tâm sự: “Tập, sách thì có rồi, còn chiếc xe đạp cà tàng em đưa ra tiệm sửa đã gần tháng nay nhưng chưa thể đem về, vì không có tiền trả cho chủ. Ước gì bây giờ em có được 170.000 đồng...”.
Bà Nguyễn Thị Lan, phụ trách công tác thương binh - xã hội xã Tân An cho biết, gia đình bà Bơi thuộc diện hộ cận nghèo. Hiện bà được hưởng trợ cấp hàng tháng 340.000 đồng, được cấp thẻ bảo hiểm y tế. Mới đây, Phòng LĐ-TB&XH TP.Thủ Dầu Một đã đến khảo sát gia đình và sẽ đưa chị Gái Bảy vào diện bảo trợ, được trợ cấp hàng tháng. 
HỒNG THÁI